Thứ Hai, 21 tháng 9, 2009

Đài Á Châu Tự Do phỏng vấn cha xứ Ngô Thanh Sơn

Vụ bạo động tại giáo xứ Loan Lý, Lăng Cô Khánh An, phóng viên đài RFA 2009-09-16 Từ khuya ngày 13/9 đến rạng sáng ngày 14/9, tại giáo xứ Loan Lý, thị trấn Lăng Cô, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên-Huế, đã xảy ra một vụ tranh chấp giữa giáo dân và chính quyền địa phương về vấn đề chủ quyền trên khu đất xây dựng trường học. Photo courtesy Vietcatholic Công an bao vây trường họ Loan Lý Trong khi các diễn đàn quốc tế phát đi “Tin khẩn từ Giáo xứ Loan Lý, hạt Hải Vân, thuộc Tổng Giáo phận Huế” cho biết tỉnh Thừa Thiên Huế “đã huy động một lưc lượng hơn 1500 người gồm bộ đội, công an cơ động, công an biên phòng và những phụ nữ được bịt mặt đã tới bao vây Giáo xứ Loan Lý” với ý định chiếm lấy ngôi trường là tài sản của giáo xứ thì báo chí trong nước lại loan tin giáo dân bị kích động, lợi dụng tôn giáo để ngăn cản việc nâng cấp trường học. Khánh An có cuộc phỏng vấn Linh mục Ngô Thanh Sơn, người bị cho là đã trực tiếp chỉ đạo việc cản trở xây dựng trên, để tìm hiểu về các thông tin này. Đơn xin xác nhận chủ quyền không được giải quyết Khánh An: Thưa LM Ngô Thanh Sơn, theo báo chí trong nước thì giáo dân thôn Loan Lý đã cản trở việc xây dựng, nâng cấp Trường Tiểu Học Thị Trấn Lăng Cô vì cho rằng khu vực trường học là đất của nhà thờ, mặc dù hoàn toàn không có căn cứ. Linh Mục có ý kiến gì không ạ? LM Ngô Thanh Sơn : Vấn đề giáo xứ không có căn cứ, thì năm 1954 giáo xứ Loan Lý từ ngoài Quảng Trị cũng vì chiến tranh di cư vào năm 1954. Vào đây rồi thì ngay trên vùng đất mà hiện tại là cái nhà, đối với chúng tôi là nhà giáo lý hay là nhà sinh họat của giáo xứ, mà đang xảy ra tranh chấp đó, thì là xây Nhà Thờ Giáo Xứ Loan Lý. Nhưng mà một vài năm thấy thấp nên sau đó, năm 1956, thì dời lên trên (chỗ) bây giờ, Nhà Thờ Loan Lý dời qua khỏi Quốc Lộ 1, nó chỉ cách Quốc Lộ 1 thôi, còn cái đường đất là nó vẫn liền với nhau. Thì khi xây nhà thờ trên nầy thì dưới kia nền nhà thờ là xây cái nhà mục vụ giáo xứ mà đặc biệt là cho các em vào học giáo lý, gồm có 3 phòng khoảng 200 mét, thì các em học giáo lý tuy nhiên ngày chủ nhật, còn ngày thuờng thì có các nữ tu dạy văn hoá cho các em. Bây giờ nói là giáo xứ không có căn cứ thì đúng là giấy tờ thì không có nhưng mà trong thực tế thì mọi người trong giáo xứ đều biết rằng đây là giáo xứ của cha ông mình xây nên và mình dạy giáo lý, tuy nhiên cũng có vấn đề văn hoá vô đó, trước 1975 chuyện đó là rất bình thường ở Miền Nam này. Thì đến năm 1975 khi nhà nước vào thì nhà nước họ trưng dụng hay gì gì đó thì thời đó chúng tôi chỉ trông cho an toàn mạng sống mà thôi còn của cải vật chất thì không bao giờ dám đụng đến. Từ đó, từ 1975 cho đến bây giờ, 34 năm, là ngày thường thì họ dạy, chiều chủ nhật suốt thời gian liên tục chúng tôi lại đưa các em đi học giáo lý. Cho đến cuối tháng 8 này thì nhà nước có vẻ muốn như là lấy (cái nhà mục vụ này). Ngày mùng 9 thì công văn đầu tiên của nhà nước - gởi đến ngày mùng 9 - họ nói họ chiếu theo luật , điều luật của quốc gia để họ lấy cái nhà này. Thì qua ngày 12 họ gởi thêm một cái nữa. Công văn thứ hai là ngày 12 nhưng ngày 13, tức chúa nhựt, họ báo tôi đi họp nhưng ngày chúa nhựt tôi không đi họp vì tôi là cha sở - linh mục tôi làm việc cho nên tôi không có đi họp được, thì họ trách tôi không đi họp là không đúng với chúa nhựt, thì họ lại đưa cho tôi cái bản văn ngày 12 là họ quyết định lấy cái đó. Bây giờ nói là giáo xứ không có căn cứ thì đúng là giấy tờ thì không có nhưng mà trong thực tế thì mọi người trong giáo xứ đều biết rằng đây là giáo xứ của cha ông mình xây nên và mình dạy giáo lý, tuy nhiên cũng có vấn đề văn hoá vô đó, trước 1975 chuyện đó là rất bình thường ở Miền Nam này. Chúng tôi vẫn khẳng định đây là chủ quyền của chúng tôi và chúng tôi xin, chúng tôi đề nghị giao trả lại nhà đất để chúng tôi làm nhà giáo lý cho các em học. Khánh An: Như vậy là giáo xứ đã làm đơn xin xác nhận chủ quyền trên mảnh đất rồi, phải không ạ? LM Ngô Thanh Sơn : Thì cái chuyện này là cha sở cũ ngài đã gửi đi rồi, hai ba lần rồi, nhưng nhà nước không trả lời về quyền sử dụng đất. Họ không trả lời mặc dầu họ hướng dẫn mọi cái thủ tục cũng giống như các nhà thờ khác. Chương trình của họ là quyền sử dụng đất cho các nhà thờ thì trong đó có nhà giáo lý này, thì các cụ đã gởi hồ sơ cho họ rồi nhưng họ không giải quyết. Xô xát thì có, chứ chuyện tấn công thì không Khánh An : Báo Thanh Niên cho rằng các giáo dân đã bị kích động đập phá tường rào, tháo biển hiệu trường và tấn công công nhân xây dựng. Việc này có không, thưa Linh Mục? LM Ngô Thanh Sơn : Không bao giờ có vấn đề tấn công. Không bao giờ có trong vấn đề đó. Một cách chung là nói mọi cái xô xát ở Miền Nam này, tức là cái xô xát thì có, chứ chuyện tấn công thì không có tấn công. Cụ thể ở đây là vì sao mà không có tấn công, là vì cái diễn tiến là như thế này : Mới 5 ngày thôi, tờ công văn mùng 9, tờ công văn 12 và 13 tức đúng ngày Chúa Nhựt thì chuyện đó sau khi tôi làm lễ cho các em giáo lý xong, khai giảng xong trên này họ không cho khai giảng dưới trường đó, thì chúng tôi không khai giảng vì sợ xảy ra bức xúc. Không bao giờ có vấn đề tấn công. Không bao giờ có trong vấn đề đó. Một cách chung là nói mọi cái xô xát ở Miền Nam này, tức là cái xô xát thì có, chứ chuyện tấn công thì không có tấn công. Sau lễ, chúng tôi xuống thì họ đã dàn sẵn quân hết rồi, đủ mọi ngành cũng khoảng chừng một trăm người của họ, rồi họ quay camera với chụp ảnh v.v. thì tôi dẫn các em xuống, tôi mặc áo dòng đàng hoàng, thì tôi xuống tôi nói xin vui lòng mở cửa cho chúng tôi dạy học, họ nói không mở. Tôi nói thôi không mở thì chúng tôi học giữa sân thôi. Rồi tối lại thì họ có dựng một cái cổng sơ sơ với vải gì đó thì có một số người giáo dân khuya lắm, khoảng 12 giờ tới 2 giờ sáng tối Chúa Nhựt 13, thì giáo dân có xô xát, có báo cho chúng tôi, thì chúng tôi có nói đất đai của chúng tôi làm cái chi phải có giấy có tờ, có cấp trên đồng ý đàng hoàng. Tự nhiên là dựng lên cái cổng, trụ, có cái bảng, rồi lưới B40. Thì đúng là có một số giáo dân hất đi, nói là không được làm như vậy. Thì tối Chúa Nhựt tôi đi vắng giáo xứ, và sáng Thứ Hai thì hoàn toàn đổi mới. Cái tốc độ của dân chính quyền từ một trăm đến hai trăm, ba trăm và cuối cùng trên một ngàn người. Suốt trong ngày Thứ Hai, ngày 14 tháng 9 đó, là hơn một ngàn người, kể tất cả mọi cấp và mọi thứ người mà bên chính quyền họ dàn. Ông Mãn, bí thư tỉnh uỷ, có mặt. Họ đem lực lượng tới như vậy và họ bắt đầu xây tường thành. Giáo dân không phản ứng gì nữa cả. Thì bây giờ tiếc là vấn đề này là vấn đề luật lệ và toàn quốc rồi, đụng vào đó thì trúng hay sai thì không biết về mặt luật pháp nhưng mà chúng tôi đụng vào thì sẽ mắc tội vi phạm luật pháp, cho nên kể từ sáng Thứ Hai chúng tôi không đụng chạm gì nữa cả thôi. Thì bây giờ tiếc là vấn đề này là vấn đề luật lệ và toàn quốc rồi, đụng vào đó thì trúng hay sai thì không biết về mặt luật pháp nhưng mà chúng tôi đụng vào thì sẽ mắc tội vi phạm luật pháp, cho nên kể từ sáng Thứ Hai chúng tôi không đụng chạm gì nữa cả thôi. Cuối cùng thì 9 giờ thì ông Mãn bí thư đến rồi họ để chúng tôi ra khỏi hiện trường cái sân đó, và bây giờ họ xây một cái tường thành ngăn hẳn, không thông thương chi được, khoảng hai mét rưỡi, nhìn chỉ thấy cái mái đó thôi. Và (cảnh sát) cơ động rất là đông, họ chận hai đầu lại khoảng chừng 10 cây số, không được ai đi ngang qua đó dù là quốc lộ. Họ bắt đi cái vòng sau cái vòng ở giữa đó, hoặc là sau đầm. Hai con đường phải đi vòng, không đi ngang trước này, suốt ngày. Khánh An : Cũng theo bản tin trên của báo Thanh Niên thì họ quy kết chính Linh Mục là người đã “chỉ đạo trực tiếp” đưa phụ nữ và trẻ em ra để làm bình phong cho việc cản trở xây dựng. Ông nói sao về cái quy kết này, thưa ông? LM Ngô Thanh Sơn : Trong cái bài báo là tối chủ nhật 13 và sáng 14 tức là Thứ Hai, Linh mục Ngô Thanh Sơn trực tiếp chỉ đạo vân vân và vân vân thì tôi đi vắng, cho đến chiều Thứ Ba tôi mới về tức chiều hôm qua, đúng 4 giờ rưỡi, thì tôi cùng 3 cha nữa mới trở về nhà xứ. Trong bài báo nói rằng linh mục Ngô Thanh Sơn trực tiếp chỉ đạo mọi chuyện đó thì hoàn toàn tôi không có mặt, và cha hạt trưởng - Cha Nguyễn Đức Tuân đứng ra thay mặt tôi để dàn xếp, không cho chuyện ẩu đả xảy ra và giáo dân đã nghe lời Ngài. Mọi chuyện yên ổn. Khánh An : Cảm ơn LM Ngô Thanh Sơn và chúc Linh Mục cùng với giáo dân luôn bình an. Copyright © 1998-2009 Radio Free Asia. All rights reserved.

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2009

Tin mới nhất về Loan Lý:
Chính quyền mưu mô chèn ép giáo dân

Tính đến thời điểm này (sáng 19/9/2009), chính quyền đã huy động lực lượng ngày đêm gấp rút xây xong bức tường bao quanh khu đất tranh chấp để tránh sự để ý của những người qua đường. Lực lượng cảnh sát canh giữ khu đất hiện thời còn khoảng gần một chục. Họ không mặc quân phục, nhưng mặc thường phục để dễ dàng nhòm ngó, theo dõi những người qua lại. Tuy nhiên, hằng ngày đội cảnh sát cơ động khoảng chừng 30 người vẫn được chính quyền huy động đến đây để thị uy. Đội cảnh sát này được huy động đến trên xe chuyên dụng chạy quanh khu vực giáo xứ Loan Lý nhằm uy hiếp tinh thần giáo dân nơi đây mỗi ngày hai lần.







Một số giáo dân cũng cho biết, chính quyền đang ráo riết thực hiện việc đe dọa và trả thù những giáo dân hăng hái có mặt hôm xảy ra sự việc. Một vài người bị thương trong lúc xảy ra xô xát, va chạm đã không thể tìm được các cơ sở y tế hoặc các hiệu thuộc tại địa phương để có thể mua thuốc hoặc chữa chạy, vì các cơ sở này được lệnh không cấp bán thuốc cho họ. Bên cạnh đó, công việc làm ăn của một số giáo dân cũng bị cản trở hoặc bị gây khó dễ. Một cán bộ đã chỉ thẳng mặt một giáo dân có mặt tại hiện trường hôm xảy ra đụng độ: “Rồi mày sẽ biết tay tao”. Những ngày này, chiếc xe ôtô, phương tiện kiếm kế sinh nhai của gia đình, chạy đến đâu thì đều bị cảnh sát ách lại và tìm cớ hoạnh họe phạt tiền.



Giáo dân Loan Lý đang rất bức xúc trước cách hành xử của chính quyền nơi đây.



CTV dcctvn.net




Thứ Năm, 17 tháng 9, 2009

Vụ bạo động tại giáo xứ Loan Lý, Lăng Cô

Khánh An, phóng viên đài RFA


Từ khuya ngày 13/9 đến rạng sáng ngày 14/9, tại giáo xứ Loan Lý, thị trấn Lăng Cô, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên-Huế, đã xảy ra một vụ tranh chấp giữa giáo dân và chính quyền địa phương về vấn đề chủ quyền trên khu đất xây dựng trường học.

Trong khi các diễn đàn quốc tế phát đi “Tin khẩn từ Giáo xứ Loan Lý, hạt Hải Vân, thuộc Tổng Giáo phận Huế” cho biết tỉnh Thừa Thiên Huế “đã huy động một lưc lượng hơn 1500 người gồm bộ đội, công an cơ động, công an biên phòng và những phụ nữ được bịt mặt đã tới bao vây Giáo xứ Loan Lý” với ý định chiếm lấy ngôi trường là tài sản của giáo xứ thì báo chí trong nước lại loan tin giáo dân bị kích động, lợi dụng tôn giáo để ngăn cản việc nâng cấp trường học.

Khánh An có cuộc phỏng vấn Linh mục Ngô Thanh Sơn, người bị cho là đã trực tiếp chỉ đạo việc cản trở xây dựng trên, để tìm hiểu về các thông tin này.

Đơn xin xác nhận chủ quyền không được giải quyết


Khánh An: Thưa LM Ngô Thanh Sơn, theo báo chí trong nước thì giáo dân thôn Loan Lý đã cản trở việc xây dựng, nâng cấp Trường Tiểu Học Thị Trấn Lăng Cô vì cho rằng khu vực trường học là đất của nhà thờ, mặc dù hoàn toàn không có căn cứ. Linh Mục có ý kiến gì không ạ?

LM Ngô Thanh Sơn : Vấn đề giáo xứ không có căn cứ, thì năm 1954 giáo xứ Loan Lý từ ngoài Quảng Trị cũng vì chiến tranh di cư vào năm 1954. Vào đây rồi thì ngay trên vùng đất mà hiện tại là cái nhà, đối với chúng tôi là nhà giáo lý hay là nhà sinh họat của giáo xứ, mà đang xảy ra tranh chấp đó, thì là xây Nhà Thờ Giáo Xứ Loan Lý.

Nhưng mà một vài năm thấy thấp nên sau đó, năm 1956, thì dời lên trên (chỗ) bây giờ, Nhà Thờ Loan Lý dời qua khỏi Quốc Lộ 1, nó chỉ cách Quốc Lộ 1 thôi, còn cái đường đất là nó vẫn liền với nhau. Thì khi xây nhà thờ trên nầy thì dưới kia nền nhà thờ là xây cái nhà mục vụ giáo xứ mà đặc biệt là cho các em vào học giáo lý, gồm có 3 phòng khoảng 200 mét, thì các em học giáo lý tuy nhiên ngày chủ nhật, còn ngày thuờng thì có các nữ tu dạy văn hoá cho các em.

Thì đến năm 1975 khi nhà nước vào thì nhà nước họ trưng dụng hay gì gì đó thì thời đó chúng tôi chỉ trông cho an toàn mạng sống mà thôi còn của cải vật chất thì không bao giờ dám đụng đến. Từ đó, từ 1975 cho đến bây giờ, 34 năm, là ngày thường thì họ dạy, chiều chủ nhật suốt thời gian liên tục chúng tôi lại đưa các em đi học giáo lý. Cho đến cuối tháng 8 này thì nhà nước có vẻ muốn như là lấy (cái nhà mục vụ này). Ngày mùng 9 thì công văn đầu tiên của nhà nước - gởi đến ngày mùng 9 - họ nói họ chiếu theo luật , điều luật của quốc gia để họ lấy cái nhà này.

Thì qua ngày 12 họ gởi thêm một cái nữa. Công văn thứ hai là ngày 12 nhưng ngày 13, tức chúa nhựt, họ báo tôi đi họp nhưng ngày chúa nhựt tôi không đi họp vì tôi là cha sở - linh mục tôi làm việc cho nên tôi không có đi họp được, thì họ trách tôi không đi họp là không đúng với chúa nhựt, thì họ lại đưa cho tôi cái bản văn ngày 12 là họ quyết định lấy cái đó. Bây giờ nói là giáo xứ không có căn cứ thì đúng là giấy tờ thì không có nhưng mà trong thực tế thì mọi người trong giáo xứ đều biết rằng đây là giáo xứ của cha ông mình xây nên và mình dạy giáo lý, tuy nhiên cũng có vấn đề văn hoá vô đó, trước 1975 chuyện đó là rất bình thường ở Miền Nam này. Chúng tôi vẫn khẳng định đây là chủ quyền của chúng tôi và chúng tôi xin, chúng tôi đề nghị giao trả lại nhà đất để chúng tôi làm nhà giáo lý cho các em học.

Khánh An: Như vậy là giáo xứ đã làm đơn xin xác nhận chủ quyền trên mảnh đất rồi, phải không ạ?

LM Ngô Thanh Sơn : Thì cái chuyện này là cha sở cũ ngài đã gửi đi rồi, hai ba lần rồi, nhưng nhà nước không trả lời về quyền sử dụng đất. Họ không trả lời mặc dầu họ hướng dẫn mọi cái thủ tục cũng giống như các nhà thờ khác. Chương trình của họ là quyền sử dụng đất cho các nhà thờ thì trong đó có nhà giáo lý này, thì các cụ đã gởi hồ sơ cho họ rồi nhưng họ không giải quyết.

Xô xát thì có, chứ chuyện tấn công thì không


Khánh An : Báo Thanh Niên cho rằng các giáo dân đã bị kích động đập phá tường rào, tháo biển hiệu trường và tấn công công nhân xây dựng. Việc này có không, thưa Linh Mục?

LM Ngô Thanh Sơn : Không bao giờ có vấn đề tấn công. Không bao giờ có trong vấn đề đó. Một cách chung là nói mọi cái xô xát ở Miền Nam này, tức là cái xô xát thì có, chứ chuyện tấn công thì không có tấn công. Cụ thể ở đây là vì sao mà không có tấn công, là vì cái diễn tiến là như thế này : Mới 5 ngày thôi, tờ công văn mùng 9, tờ công văn 12 và 13 tức đúng ngày Chúa Nhựt thì chuyện đó sau khi tôi làm lễ cho các em giáo lý xong, khai giảng xong trên này họ không cho khai giảng dưới trường đó, thì chúng tôi không khai giảng vì sợ xảy ra bức xúc.

Sau lễ, chúng tôi xuống thì họ đã dàn sẵn quân hết rồi, đủ mọi ngành cũng khoảng chừng một trăm người của họ, rồi họ quay camera với chụp ảnh v.v. thì tôi dẫn các em xuống, tôi mặc áo dòng đàng hoàng, thì tôi xuống tôi nói xin vui lòng mở cửa cho chúng tôi dạy học, họ nói không mở. Tôi nói thôi không mở thì chúng tôi học giữa sân thôi.

Rồi tối lại thì họ có dựng một cái cổng sơ sơ với vải gì đó thì có một số người giáo dân khuya lắm, khoảng 12 giờ tới 2 giờ sáng tối Chúa Nhựt 13, thì giáo dân có xô xát, có báo cho chúng tôi, thì chúng tôi có nói đất đai của chúng tôi làm cái chi phải có giấy có tờ, có cấp trên đồng ý đàng hoàng. Tự nhiên là dựng lên cái cổng, trụ, có cái bảng, rồi lưới B40. Thì đúng là có một số giáo dân hất đi, nói là không được làm như vậy. Thì tối Chúa Nhựt tôi đi vắng giáo xứ, và sáng Thứ Hai thì hoàn toàn đổi mới. Cái tốc độ của dân chính quyền từ một trăm đến hai trăm, ba trăm và cuối cùng trên một ngàn người. Suốt trong ngày Thứ Hai, ngày 14 tháng 9 đó, là hơn một ngàn người, kể tất cả mọi cấp và mọi thứ người mà bên chính quyền họ dàn. Ông Mãn, bí thư tỉnh uỷ, có mặt. Họ đem lực lượng tới như vậy và họ bắt đầu xây tường thành. Giáo dân không phản ứng gì nữa cả. Thì bây giờ tiếc là vấn đề này là vấn đề luật lệ và toàn quốc rồi, đụng vào đó thì trúng hay sai thì không biết về mặt luật pháp nhưng mà chúng tôi đụng vào thì sẽ mắc tội vi phạm luật pháp, cho nên kể từ sáng Thứ Hai chúng tôi không đụng chạm gì nữa cả thôi.

Cuối cùng thì 9 giờ thì ông Mãn bí thư đến rồi họ để chúng tôi ra khỏi hiện trường cái sân đó, và bây giờ họ xây một cái tường thành ngăn hẳn, không thông thương chi được, khoảng hai mét rưỡi, nhìn chỉ thấy cái mái đó thôi. Và (cảnh sát) cơ động rất là đông, họ chận hai đầu lại khoảng chừng 10 cây số, không được ai đi ngang qua đó dù là quốc lộ. Họ bắt đi cái vòng sau cái vòng ở giữa đó, hoặc là sau đầm. Hai con đường phải đi vòng, không đi ngang trước này, suốt ngày.

Khánh An : Cũng theo bản tin trên của báo Thanh Niên thì họ quy kết chính Linh Mục là người đã “chỉ đạo trực tiếp” đưa phụ nữ và trẻ em ra để làm bình phong cho việc cản trở xây dựng. Ông nói sao về cái quy kết này, thưa ông?

LM Ngô Thanh Sơn : Trong cái bài báo là tối chủ nhật 13 và sáng 14 tức là Thứ Hai, Linh mục Ngô Thanh Sơn trực tiếp chỉ đạo vân vân và vân vân thì tôi đi vắng, cho đến chiều Thứ Ba tôi mới về tức chiều hôm qua, đúng 4 giờ rưỡi, thì tôi cùng 3 cha nữa mới trở về nhà xứ. Trong bài báo nói rằng linh mục Ngô Thanh Sơn trực tiếp chỉ đạo mọi chuyện đó thì hoàn toàn tôi không có mặt, và cha hạt trưởng - Cha Nguyễn Đức Tuân đứng ra thay mặt tôi để dàn xếp, không cho chuyện ẩu đả xảy ra và giáo dân đã nghe lời Ngài. Mọi chuyện yên ổn.

Khánh An : Cảm ơn LM Ngô Thanh Sơn và chúc Linh Mục cùng với giáo dân luôn bình an.


Thứ Tư, 16 tháng 9, 2009

ĐTGM Nguyễn Như Thể đã mạnh mẽ phản đối Nhà cầm quyền khủng bố giáo dân


- Các diễn biến về giáo xứ Loan Lý
VietCatholic News (15 Sep 2009 16:10)

HUẾ - Loan Lý là một giáo xứ nhỏ thuộc Tổng giáo phận Huế với khoảng gần 900 tín hữu, tọa lạc trên địa bàn thôn Loan Lý, xã Lộc Hải, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên Huế. Đây là một giáo xứ cũ thuộc tỉnh Quảng Bình, đã tỵ nạn Cộng sản vào Thừa Thiên từ năm 1954, và được chính quyền đệ nhất Cộng Hòa cho lập cư dưới chân đèo Hải Vân, giữa biển Đông và đầm Lăng Cô còn gọi là vụng An Cư. Khoảng đất này đã do các giáo dân khai phá từ năm 1954 và mặc nhiên được chính quyền cũ thừa nhận. Giáo xứ Loan Lý có một ngôi trường (gần nhà thờ) bị nhà cầm quyền CS tự tiện trưng dụng từ năm 1975.
Xin mời xem những hình ảnh dưới đây và hiểu diễn biến sự kiện giáo xứ Loan Lý:

Năm 1995, nhà cầm quyền Cộng sản tại xã Lộc Hải thông tri cho các hộ dân và các cơ sở tôn giáo khai báo đất đai của mình để được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng. Giáo xứ Loan Lý đã thành thật và rõ ràng khai báo với nhiều bằng chứng về diện tích đất nhà thờ cùng các cơ sở liên hệ, nhưng ban địa chính thuộc Ủy ban Nhân Dân xã không thừa nhận và từ chối cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho giáo xứ. Năm 1999, trong ý đồ cho công ty Hương Giang thuê đất xây khách sạn và cơ sở du lịch, Hội đồng xã ra lệnh thu hồi đất của một số gia đình dân chúng thuộc giáo xứ nằm kề cận nhà thờ. Các gia đình này chỉ được đền bù bằng một số tiền tượng trưng khiến giáo dân vô cùng phẫn nộ.
Nhà nước cũng âm thầm cấp cho công ty Hương Giang đất của nhà thờ mà giáo xứ chẳng hay biết. Giáo xứ Loan Lý từ lâu đã có ý định rào lại đất nhà thờ để phân định rõ ràng ranh giới đề phòng cảnh lấn chiếm nhưng vì chưa có kinh phí nên giáo xứ đành chờ. May thay, nhờ lòng hảo tâm của một số bà con Việt kiều, ngày 9 tháng 6 vừa qua, giáo dân đã khởi công rào lại khu vực đất nhà thờ của họ.
Nhưng sau đó một tháng, vào ngày 10 tháng 7 nhà cầm quyền xã đã triệu tập một số anh chị em giáo hữu đến trụ sở Ủy ban xã, tố cáo Giáo xứ đã xâm phạm chủ quyền, lấn chiếm đất đai đủ giấy tờ tỉnh cấp của công ty Hương Giang! Sau đó, công an tỉnh, công an huyện, công an xã tràn đến Loan Lý rất đông, mở đầu chiến dịch khủng bố.
Công an vào từng nhà các giáo dân Loan Lý nói trên, hăm dọa từ nay sẽ không giải quyết mọi thủ tục giấy tờ cho họ và cho con cái họ. Công an còn vào từng nhà giáo dân, giở trò xuyên tạc, nói xấu Giáo hội và giáo quyền đủ chuyện.
Ngày 21 tháng 7, cha quản xứ Giuse Cái Hồng Phượng bị triệu đến văn phòng xã và buộc phải mang theo giấy tờ, nhưng vì không có nên ngài chỉ mang theo các bô lão để làm chứng. Sau hơn một giờ mà chưa thấy cha sở cùng các bô lão trở về, toàn thể giáo dân Loan Lý trẻ già trai gái đã cùng nhau kéo đến trụ sở Ủy ban xã để hỗ trợ chủ chăn, đồng thanh làm chứng về đất của giáo xứ và phản đối nhà cầm quyền gian dối thô bạo.
Ngày hôm sau 22 tháng 7, đức Tổng giám mục Huế là Stephano Nguyễn Như Thể đã mạnh mẽ phản đối việc nhà cầm quyền đàn áp khủng bố giáo dân Loan Lý, bất công trong việc đền bù cho dân khi lấy đất của dân, gian trá trong việc chiếm đất của nhà thờ. Tòa Tổng Giám Mục Huế hết sức ủng hộ cuộc đấu tranh giành lại đất nhà thờ Loan Lý mà chính quyền đã cưỡng chiếm để bán cho công ty khách sạn Hương Giang làm chốn giải trí ăn chơi.
Cách đây hơn một tuần, chính quyền CS cho người tới đập phá ngôi trường đó, gọi là để xây lại trường mới mà không có ý kiến của Linh mục quản xứ và Hội đồng Giáo xứ. Thế là giáo dân ra ngăn cản.
Hôm Chúa nhật 13 tháng 9, giáo xứ làm lễ khai mạc các Lớp giáo lý (sẽ học trong các phòng của trường nói trên). Thế là từ sáng sớm, chính quyền và công an địa phương (có cả Công an tỉnh, huyện về hỗ trợ) đã đến bao vây ngôi trường để không cho các thiếu nhi Công giáo vào học. Chính quyền địa phương và cảnh sát đến, đuổi các em ra khỏi phòng học, khoá hết cửa lại, với ý định là chiếm lấy ngôi trường là tài sản của giáo xứ. Họ thậm chí phong tỏa Giáo xứ bằng cách chặn cả hai đầu đường Quốc lộ 1 (là con đường chạy ngang qua Giáo xứ). Giáo dân toàn giáo xứ đã đến hỗ trợ cho cha xứ.
Vì bị chặn các cửa lớp, nên Cha Sơn cho phép các em bắt đầu năm học giáo lý ngay ở ngoài sân trường. Các sơ và giảng viên giáo lý cho các em học giáo lý, cầu nguyện, ca hát và nhãy múa. Trong khi các em học giáo lý và sinh hoạt, chính quyền địa phương, công an với máy quay phim và chụp hình vể những gì đang xãy ra, chờ đợi cơ hội để ra tay.
Cha Sơn biết là chuyện sẽ không ổn sẽ xãy ra, nên cho các em giải tán, trong khi công an và chính quyền đứng nhìn, sẵn sàng hành động. Cha và mọi người hy vọng có một giải pháp ôn hoà.
Chiều ngày 13 tháng 9, Công an rút lui. Nhưng tối 13 tháng 9, từ 22g đêm đến 2g sáng rạng ngày 14 tháng 9, công an và dân quân lại kéo về phong tỏa từng nhà giáo dân, phong tỏa ngôi trường, quyết tâm cướp trường bằng cách đem cọc bê-tông, giây thép gai rào lại và dựng bảng trường.
Khoảng một giờ sáng, trong khi mọi người đang ngũ, chính quyền bắt đầu đựng hàng rào chung quanh trường. Chuông nhà thờ reo báo hiệu sự việc, tất cả phụ nữ và trẻ em khéo đến để bảo vệ tài sản của giáo xứ. Giáo dân đã nhổ cọc, xé bảng. Với những chiếc xe vận tải làm đường và xây dựng, chính quyền địa phương muốn chiếm lấy ngôi trường. Thế là cuộc xô xát bắt đầu.
Kết quả của cuộc xô xát là nhiều phụ nữ và trẻ em bị thương. Hai em thành niên bị bắt vì can thiệt khi công an đánh mẹ của hai cháu. Chính quyền địa phương đặt lên hàng rào, và giáo dân thì phá xuống. Lời qua tiếng lại đôi bên, vũ phu từ công an và chính quyền xãy ra suốt đêm. Giáo dân tay không chân đất, dùng hết sức hơi để bảo vệ tài sãn của giáo hội.
Khoảng 7g30 ngày 14 tháng 9, công an, quân đội và dân chúng (vùng lạ) lại kéo đến cả hơn ngàn người (vượt xa con số giáo dân) cùng những vật liệu để làm hàng rào. Công an đem theo vòi xịt nước, roi điện và lựu đạn cay. Họ phong tỏa hai đầu đường và đang kêu gọi giáo dân giải tán, vì giáo dân Loan Lý nữ nam già trẻ đang nắm tay nhau bao quanh ngôi trường của họ.
Đang khi đó thì cha sở Ngô Thanh Sơn bị đau tim đã phải đem đi bệnh viện. Nghe nói khoảng 8g sẽ có phái đoàn các cha trong Hạt đến thăm. Nhưng không biết có vào hiện trường được không, vì hai đầu đường đã bị phong tỏa.
Chính quyền địa phương và chính quyền cấp cao tăng cường thêm nhân lực, cảnh sát, xe xịt nước và các trang bị khác để chống lại những người giáo dân tay trắng. Chính quyền đóng đường quốc lộ số 1, chạy ngang qua giáo xứ. Họ dựng cổng hai đầu làng không cho ai đi vào và đi ra. Cùng ngày, ông Hồ Xuân Mãn, Bí Thư Tỉnh ùy tỉnh Thừa Thiên Huế đã huy động một lưc lượng hơn 1500 người gồm Bộ đội, công an cơ động công an Biên phòng, và những phụ nữ được bịt mặt đã tới bao vây Giáo xứ Loan Lý.
Ngoài sự có mặt của ông Bí thư tỉnh ùy Tinh Thừa Thiên có sự hiện diện của các ông như sau:
Ông Thiên, chủ tịch Ủy Ban Nhân dân tỉnh Thừa Thiên - Huế và Ông Tòan, Giám đốc sở công an dân tỉnh Thừa Thiên - Huế.
Những cán bộ cao cấp của thi Trấn Lăng Cô cung có mặt trong cuộc đàn áp này gồm:
Ông chủ tịch Thị Trấn Lăng Cô, ông Lê Vân Tình; Ông Phó chủ tich Thị Trấn Lăng Cô, ông Dương Quang Trung; Truởng công an thi Trấn, ông Truơng thanh Sơn; Phó công an thị Trấn, ông Nguyễn Tiến Dũng.
Nhửng cán bộ thuộc Huyện Phú Lộc cũng có mặt trong cuộc đàn áp Giáo dân xứ Loan Lý gồm:
Chủ tịch Huyện, ông Cái Vĩnh Tuấn; Phó chủ tịch Huyện, ông Nguyễn Thanh Hà; Trưởng công an Quận, ông Tuấn; Phó công an Huyện, ông Le Quang Y.
Đang khi có chính quyền địa phương cho xây cất bức tường chung quanh nhà trường mà họ giờ đây chiếm đóng bất hợp pháp. Giáo dân không vô vọng nhìn cảnh chính quyền chiếm trường học của họ một cách bất công và tàn bạo mà không làm gì được!
Xin quý vị tiếp tục cầu nguyện cho giáo xứ Loan Lý, nhất là cho các trẻ em và phụ nữ.
PV VietCatholic

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2009

Công an đã chiếm ngôi Trường Giáo lý giáo xứ Loan Lý ở Lăng Cô thuộc TGP Huế













(Nguồn: Vietcatholic.net)

Diễn biến xẩy ra trong Ngày Chúa Nhật 13/9/2009
Khoảng 8:00 sáng (giờ địa phương), các em học sinh, các sơ, giảng viên giáo lý và phụ huynh, với cha chánh xứ Phao lô Ngô Thanh Sơn, cùng nhau tụ trước cổng nhà thờ và xân trường để bắt đầu năm học giáo lý. Giáo xứ Loan lý thuộc địa phận Huế.
Chính quyền địa phương và cảnh sát đến, đuổi các em ra khỏi phòng học, khoá hết cửa lại, với ý định là chiếm lấy ngôi trường là tài sãn của giáo xứ.
Dưới sự hướng dẫn của Cha Sơn, các em bắt đầu năm học giáo lý ngay ở ngoài sân trường. Các sơ và giảng viên giáo lý cho các em học giáo lý, cầu nguyện, ca hát và nhãy múa. Trong khi các em học giáo lý và sinh hoạt, chính quyền địa phương, công an với máy quay phim và chụp hình vể những gì đang xãy ra, chờ đợi cơ hội để ra tay.
Sau giờ giáo lý, trong giờ sinh hoạt các em hát bài “Cái nhà là nhà của ta, công khó ông cha lập ta, ta quyết tâm giũ gìn” trước sự tức giận của chính quyền địa phương và công an.
Cha Sơn biết là chuyện sẽ không ổn sẽ xãy ra, nên cho các em giải tán, trong khi công an và chính quyền đứng nhìn, sẵn sàng hành động. Cha và mọi người hy vọng có một giải pháp ôn hoà. Chuyện không dừng lại ở đó. Với những chiếc xe vận tải làm đường và xây dựng, chính quyền địa phương muốn chiếm lấy ngôi trường, tài sãn của giáo xứ và giáo hội. Khoảng một giờ sang thứ hai, (giờ địa phương), trong khi mọi người đang ngũ, chính quyền bắt đầu đựng hàng rào chung quanh trường. Chuông nhà thờ reo báo hiệu sự việc, tất cả phụ nữ và trẻ em khéo đến để bảo vệ tài sản của giáo xứ. Thế là cuộc xô xát bắt đầu.
Kết quả của cuộc xô xát là nhiều phụ nữ và trẻ em bị thương. Hai em thành niên bị bắt vì can thiệt khi công an đánh mẹ của hai cháu. Chính quyền địa phương đặt lên hàng rào, và giáo dân thì phá xuống. Lời qua tiếng lại đôi bên, vũ phu từ công an và chính quyền xãy ra suốt đêm. Giáo dân tay không chân đất, dùng hết sức hơi để bảo vệ tài sãn của giáo hội.
Sáng thứ Hai, chính quyền địa phương và chính quyền cấp cao tăng cường thêm nhân lực, cảnh sát, xe xịt nước và các trang bị khác để chống lại những người giáo dân tay trắng. Chính quyền đóng đường quốc lộ số 1, chạy ngang qua giáo xứ. Họ dựng cổng hai đầu làng không cho ai đi vào và đi ra.
Chuyện gì sẽ tiếp tục xảy ra chúng ta khó mà đoán được, nhưng nếu không ai can thiệp hoặc lên tiếng, những người giáo dân vô tội tiếp tục bị hành hạ và ngược đãi. Xin quý vị tiếp tục cầu nguyện cho giáo xứ Loan Lý, nhất là cho các trẻ em và phụ nữ.
LM Simon Hoàng Thời, SVD

TIN LOAN LÝ, GP HUẾ

TIN LOAN LÝ, GP HUẾ
Giáo xứ Loan Lý, thuộc giáo phận Huế, tọa lạc gần thị trấn Lăng Cô, có một ngôi trường (gần nhà thờ) bị nhà cầm quyền CS tự tiện trưng dụng từ năm 1975. Cách đây hơn một tuần, chính quyền CS cho người tới đập phá ngôi trường đó, gọi là để xây lại trường mới mà không có ý kiến của Linh mục quản xứ và Hội đồng Giáo xứ. Thế là giáo dân ra ngăn cản.
Hôm qua, Chúa nhật 13-09, giáo xứ làm lễ khai mạc các Lớp giáo lý (sẽ học trong các phòng của trường nói trên). Thế là từ sáng sớm, chính quyền và công an địa phương (có cả CA tỉnh, huyện về hỗ trợ) đã đến bao vây ngôi trường để không cho các thiếu nhi Công giáo vào học. Họ thậm chí phong tỏa Giáo xứ bằng cách chặn cả hai đầu đường Quốc lộ 1 (là con đường chạy ngang qua Giáo xứ). Giáo dân toàn giáo xứ đã đến hỗ trợ cho cha xứ. Vì bị chặn các cửa lớp, các em thiếu nhi Công giáo phải học giáo lý ngoài sân. May mà không có xô xát gì.
Chiều lại, Công an rút lui. Nhưng tối hôm qua, từ 22g đêm đến 2g sáng rạng ngày 14-09, công an và dân quân lại kéo về phong tỏa từng nhà giáo dân, đánh đập giáo dân dến đổ máu, và phong tỏa ngôi trường, quyết tâm cướp trường bằng cách đem cọc bê-tông, giây thép gai rào lại và dựng bảng trường. Giáo dân đã nhổ cọc, xé bảng.
Giờ này (7g30 ngày 14-09), công an, quân đội và dân chúng (vùng lạ) lại kéo đến cả hàng ngàn (vượt xa con số giáo dân) cùng những vật liệu để làm hàng rào. Họ còn đem theo lựu đạn cay. Họ phong tỏa hai đầu đường và đang kêu gọi giáo dân giải tán, vì giáo dân Loan Lý nữ nam già trẻ đang nắm tay nhau bao quanh ngôi trường của họ.
Đang khi đó thì cha sở Ngô Thanh Sơn bị đau tim đã phải đem đi bệnh viện. Nghe nói khoảng 8g sẽ có phái đoàn các cha trong Hạt đến thăm. Nhưng không biết có vào hiện trường được không, vì hai đầu đường đã bị phong tỏa.
Lm Phan Văn Lợi

Thư của một người con giáo xứ Loan Lý

Thư của một người con giáo xứ Loan Lý xa quê hương gửi về giáo xứ cũ mến thương
VietCatholic News (15 Sep 2009 16:22)


Thành phố Memphis, Tenseness ngày 15 tháng 9 năm 2009

Kính thưa Cha Sơn, chánh xứ Loan Lý, ông bà, anh chị em, và các cháu thuộc giáo xứ Loan Lý thân thương,Con là Linh Mục Simon Hoàng Thời, SVD, thành viên của Dòng Truyền Giáo Ngôi Lời, hiện đang làm mục vụ tại giáo xứ Chúa Lên Trời, và tại trường Đại Học Memphis, thuộc giáo phận Memphis, TN.
Con là một người con tha phương của Giáo xứ Loan lý thân thương. Con rất tự hào được sinh ra và lớn lên trong vòng tay yêu thương của Giáo xứ, được nuôi dưỡng bởi một đức tin kiên cường do dòng máu của các Anh Hùng Tử Đạo Việt Nam, và được thụ hưởng được một nền giáo dục làm người - lấy nhân nghĩa làm đầu.
Viết lên những dòng tâm thư này, với những giọi nước mắt cứ mãi tuôn rơi. Nhất là trong những ngày này, lòng con luôn hướng về Giáo xứ, nhớ rõ khuôn mặt từng người, cảm thấu những giọi nước mắt rơi của các ông bà cụ già, những vết thương tích bầm tím của các chị em và các em bé, và những khuôn mặt mất ngũ, lo âu và sợ hải của mọi người.
Con muốn được ở tại Giáo xứ mình trong những ngày này, được đồng hành với những người mình thương mến, muốn được cùng chịu những đau khổ tinh thần và thể xác mà bà con mình đang chịu. Con muốn được làm các em bé Thiếu Nhi, ngồi ngoài sân trường để học giáo lý, khi cửa phòng học bị khoá lại, để hát những bài ca ca tụng Chúa, và cầu nguyện cho những người làm hại mình.
Con muốn làm những người chị, người mẹ, quên đi nỗi đau thân xác, nỗi nhục của con tim, để xông vào dành lại mãnh đất mà cha ông chúng ta để lại. Con muốn làm những em bé trai, xông vào cứu mẹ, bảo vệ mẹ, và nếu được cùng chết với mẹ mình để bảo vê danh thơm cho ông bà tổ tiên.
Con muốn được làm các anh chị giảng viên, mạnh dạn đứng lên giảng dạy giáo lý, truyền đạt đức tin cho con em, ngay trước mặt những kẻ tự xưng mình là vô thần. “Hãy đứng lên đừng sợ những kẻ giết được thể xác mà không là làm hại được linh hồn.” (Luca 12:4)
Con muốn được làm Cha Sơn, vì đàn chiên hiên ngang không sợ chết, anh dũng bảo vệ tài sãn giáo hội. Nói lên tiếng nói của kẻ yếu thế. Hãy can đảm lên đừng sợ! Con muốn làm các sơ, luôn luôn đồng hành với các em và những người yếu thế. Luôn bên vực và bảo vệ mần non đức tin. Hãy can đảm lên đừng sợ, “Thầy sẽ ở với các con mọi ngày cho đến tận thế.” (Matheo 28:20)
Con muốn làm những cụ ông cụ bà, ngày đêm với những lời kinh và tràng hạt, tha thiết cầu xin cho sự bình an và an toàn của con cháu, và còn cầu nguyện cho những kẻ đang làm hại mình, đang lấy đi mãnh đất nhỏ, món quà thiêng liêng cha ông để lại. Con vẩn còn nhớ lại những gốc dừa mà cụ ông cụ bà đã trồng lên, đã hái trái của nó bán lấy tiền mua bánh và rượu lễ vì hoàn cảnh Giáo xứ nghèo khó. Hãy can đảm lên! Hãy nói như thánh Phao lô: “Cha đã chạy đến cùng đường và giữ vững đức tin.” (2Timothy 4:7)
Con không muốn làm những người lãnh đạo họ làng, đứng khoanh tay nhìn cảnh đau thương xãy ra trước mặt. Đứng nhìn, mẹ, vợ và con gái mình bị đánh đập khinh khi mà không ra tay bảo vệ. Anh em hãy đứng lên, đừng sợ! Các giọt máu đào của các Thánh tử đạo đã nãy sinh thêm nhiều con nhà có đạo.
Con không muốn làm những người cọng sãn, vì họ đánh mất tư cách của một con người. Cuộc sống của họ quá phản cách mạng, đi ngược với lương tâm con người. Họ không còn biết lấy dân làm đầu, lấy lợi ích chung làm chủ cho mọi hành động và quyết định của họ. Chức quyền và ảo ảnh đã chiếm lấy con tim của họ. Họ không còn tư cách là một con người cọng sãn Việt nam “Yêu nước thương dân!”
Con không muốn làm một người con tha phương, chỉ biết sống trong sự đầy đủ tiện nghị của cải vật chất mà quên đi hàng vạn người đang bị tước mất quyền làm người, vị sợ hãi mà không dám lên tiếng trước những bất công, vì sợ không thể về thăm quê hương nữa mà không nói lên sự thật, vì sợ nói lên sẽ ảnh hưởng bà con và những người ruột thịt còn lại ở quê nhà. Hãy can đảm lên đừng sợ! Nếu trên quê hương đó còn có bất công, còn có việc đánh đập phụ nữ và trẻ em, ngược đãi người già nua, không tôn trọng tự do tôn giáo, mà con không làm gì cả, thì Việt nam không còn là quê hương của con nữa. Hãy can đảm lên đừng sợ!
Kính thưa Cha Sơn, ông bà, anh chị em,
Tuy xa ngàn vạn dặm, con vẫn đang ở với quý vị, như Mẹ Maria dưới chân Thánh Giá Chúa Giêsu, trong ngày lễ Đức Mẹ Sầu Bi hôm nay. Con sẽ đứng đó mãi cho đến khi công lý được ngự trị trên giáo xứ và quê hương mình. Con sẽ đứng với mọi người cho đến khi ngôi trường được trả lại, sân trường được rộng mở cho các con cháu vui chơi, sinh hoạt và học giáo lý. Bức tường ngăn cách phải được sụp đổ. Sự tự do tôn giáo phải được bảo vệ và nhân phẩm con người được tôn trọng.
Mỗi lần con về quê thăm, nơi trước tiên mà con đến luôn luôn là ngôi trường này, nơi mà con cũng đã từng mài lủng túi quần, đánh vần e a, học về văn hóa dân tộc và đức tin Công Giáo. Sân trường là nơi mà con đã một thời vui chơi, leo dừa, đá banh và đánh căng. Con sẽ lớn tiếng mà không còn sợ hãi nữa: Hãy trả lại cho tôi tuổi thơ, hãy trả lại cho tôi những gì là của cha ông chúng tôi!
Đất đai quanh làng quanh xóm đã bị cắt, bán đứng, đất vườn khoai, vườn dưa, vườn rau muống đã bị dâng đãi cho nhũng kẻ có quyền và có thế lực. Bờ biển yêu thương đã bị chia ngàn xẽ vạn cho những thú vui của thế trần và cho những túi tiền không bao giờ cạn và cho lòng tham không bao giờ được thoả mãn.
Chúng ta còn lại những gì? Chỉ có một ngôi trường làng cũ năm nào, nơi mà Đức tin được nuôi dưỡng, lòng nhân-nghĩa-lễ được truyền đạt. Một chút quà nhỏ còn lại của cha ông, những người đã rời quê cha đất tổ đi tìm tự do tôn giáo, vào đây lập làng lập họ. Chúng ta nỡ đánh mất sao!? Hãy can đảm lên đừng sợ! Người ta có thể xây thành đắp lũy, nhưng người ta không thế dập tắt được ngọn lữa lòng của chúng ta.
Hiệp với Giáo xứ, con cầu mong cho sự bình an của quê hương, làng họ và cho sự thay lòng của kẻ làm lãnh đạo.
Lễ Đức Mẹ Sầu Bi, Memphis ngày 15 tháng 9 năm 2009
LM Simon Hoàng Thời, SVD
--------------------------------